Giới thiệu tác giả Viễn Phương và bài thơ Viếng lăng Bác
Viễn Phương là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền thơ ca Việt Nam thời kháng chiến chống Mỹ. Ông nổi tiếng với những bài thơ giàu cảm xúc, mang đậm tình yêu quê hương đất nước và lòng kính yêu Bác Hồ. Bài thơ 'Viếng lăng Bác', sáng tác năm 1976, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc, đất nước thống nhất, là một minh chứng cho tài năng và tình cảm của ông.
Bài thơ được viết với tất cả sự kính trọng, lòng biết ơn sâu sắc mà nhân dân Việt Nam dành cho Chủ tịch Hồ Chí Minh. Viễn Phương đã thể hiện thành công hình ảnh Bác Hồ giản dị, vĩ đại và không khí trang nghiêm, linh thiêng của lăng Bác.

Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác từ khổ đầu đến khổ cuối
Bài thơ được chia thành bốn khổ, mỗi khổ mang một ý nghĩa và cảm xúc riêng, tạo nên một bức tranh toàn cảnh về hành trình vào lăng viếng Bác.
Khổ 1: Cảm xúc khi đến gần lăng Bác
Mở đầu bài thơ, Viễn Phương đã dùng những hình ảnh vô cùng gợi cảm để diễn tả cảm xúc của mình khi lần đầu đến bên lăng Bác. Cảm xúc ấy không chỉ là sự xúc động mà còn là niềm tự hào, sự kính trọng vô hạn.
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam Báo đời xanh non
Hình ảnh cây tre không chỉ là biểu tượng của làng quê Việt Nam mà còn thể hiện sự kiên cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam. Sự xuất hiện của hàng tre xanh ngay bên lăng Bác gợi lên một cảm giác gần gũi, thân thương, như Bác vẫn luôn ở đó, che chở, bao bọc cho dân tộc.

Khổ 2: Không khí trang nghiêm và hình ảnh Bác
Khổ thơ thứ hai đưa người đọc vào không gian trang nghiêm, thành kính của lăng Bác.
Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết thành vòng hoa tươi dâng bảy mươi chín mùa xuân.
Hình ảnh "mặt trời" ở đây vừa chỉ mặt trời tự nhiên, vừa ẩn dụ cho hình ảnh Bác Hồ - nguồn sáng soi đường cho dân tộc. Dòng người đi viếng Bác "kết thành vòng hoa tươi" thể hiện sự đoàn kết, tình yêu thương và lòng kính trọng vô biên của nhân dân dành cho Người. Con số "bảy mươi chín mùa xuân" là một cách nói giảm nói tránh, gợi lên sự tiếc thương và biết ơn vô hạn.

Khổ 3: Cảm nhận về Bác
Ở khổ thơ này, tác giả thể hiện sự xúc động sâu sắc khi cảm nhận về Bác.
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dìu dịu
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở tim